- Muốn biết vì sao anh ta chọn cô ấy, đừng chết. Muốn trả thù hai người họ, cậu đừng có chết.
Chỉ vì câu nói ấy mà cô mới có thể đứng dậy từ những đau thương của chính mình. Nhưng chẳng được bao lâu sau, Vai Gầy tự vẫn. Một cô gái yêu đời nhất mà Môi Son biết lại nhảy lầu tự vẫn cũng vì tình yêu. Ôm xác bạn, Môi Son như trở thành một con người khác, khác tới mức nhiều đêm tỉnh dậy sau cơn ác mộng, cô vẫn tự vấn chính con quái vật trong gương rằng: "Mày là ai?"
Thoát khỏi những hồi ức, Môi Son bước về phía Tóc Nâu như một bóng ma, trên tay cô ánh lên vệt sáng của con dao mổ. Miết ngón tay mình trên khuôn mặt đẹp đang sợ hãi, cô thầm thì:
- Cô sẽ xinh đẹp hơn nữa, sẽ trẻ trung hơn nữa. Yên tâm, tôi đã làm cho rất nhiều người rồi, họ hài lòng lắm, yên tâm, không sao đâu, không sao đâu...
Cứ mỗi từ "không sao đâu" là một vết cắt dài trên khuôn mặt và thân thể của Tóc Nâu. Đến khi dừng tay, trước mắt cô là cái xác bị cắt ngang dọc, miệng bị cắt rách rộng đến tận hai gò má, mắt bị chọc thủng, những đường cắt trên cơ thể lại ngang dọc và điên loạn. Đánh rời con dao mổ, bóng người váy đen ngồi phịch xuống nền nhà, ánh mắt sắc lạnh trở nên vô hồn, đôi môi lẩm nhẩm câu hát lặp đi lặp lại không ngừng:
"With your big eyes, and your big lie,
With your big eyes, and your big lie..."
...
Yêu.
Cô biết người ấy đến với mình vì điều gì, cô cũng hiểu hết những câu chuyện Mắt Đen kể vào cái ngày đẹp trời ấy, cả những bức ảnh cất trong chiếc hộp giấy dưới gầm giường cũng nói cho cô biết mọi chuyện. Cô biết hết. Trong tình yêu này ai đau đớn nhiều hơn ai? Ai yêu thương nhiều hơn ai? Cô không hỏi trong trái tim người ấy cô là gì, chỉ cần người ấy nói một chữ "Yêu" dù là với nụ cười hờ, đôi mắt lạnh như người ấy vốn dĩ cũng đủ rồi, chỉ cần cô biết trong tim mình thì người ấy là ai thôi. Son môi có vị gì? Vị đắng. Cái đắng chát ở đầu lưỡi, nếm thử sẽ nhè ra nhưng ăn nhiều thì lại nghiện. Tiếng nhạc ru cô vào giấc ngủ với những ám ảnh không tên, cô mơ hồ tỉnh dậy khi hương nước hoa nhàn nhạt của người ấy quấn quyện, cô đã hỏi:
- Chị có yêu em không?
Cô chờ đợi một câu nói dối rằng "Có yêu" rồi sẽ tự huyễn hoặc mình câu nói đó có bao nhiêu thật lòng. Nhưng cô chẳng chờ được, giữa những cơn mê man có người nói cô hãy chạy đi, hãy buông tay người ấy, tìm lối thoát cho mình đi, cô hoảng sợ, hoang mang, chân muốn rời đi nhưng tim muốn ở lại. Giữa cơn mê, người ấy có nghe thấy cô nói:
"Đừng níu giữ em...đừng buông tay em..."
The end.
Uyên Nguyễn